10 năm trời hiếm muộn, vừa có tia hy vọng làm mẹ thì kh:óc ng:ất khi phát hiện chồng có con riêng 6 tháng tuổi

Vợ chồng tôi lấy nhau đã 10 năm, trải qua thăng trầm vui buồn đều có đủ, duy chỉ mỗi mụn con là tìm mãi chẳng thấy.

Tôi và anh lấy nhau hơn mười năm. Khoảng thời gian ấy, với nhiều người, đủ để xây dựng một gia đình ấm êm, con cái đề huề, nhưng với chúng tôi, đó lại là những tháng năm dài đằng đẵng, chạy theo hy vọng mong manh để có một đứa con.

Hiếm muộn – hai từ ấy như một cái bóng đè nặng lên cuộc hôn nhân của chúng tôi. Tôi không nhớ nổi bao nhiêu lần hai vợ chồng ngồi trong phòng khám, nắm chặt tay nhau nghe bác sĩ giải thích về thụ tinh trong ống nghiệm. Mỗi lần như vậy, anh luôn nắm lấy tay tôi, nhẹ giọng động viên: “Cố lên em, anh tin mình sẽ làm được.” Tôi tin anh, tin vào tình yêu và sự đồng hành của chúng tôi.

Mười năm không biết bao lần thất bại, không biết bao lần tôi khóc cạn nước mắt khi nhìn que thử thai chỉ một vạch. Lần nào anh cũng ở bên cạnh, ôm tôi vào lòng, nói những lời an ủi. Thế nhưng, có những khoảnh khắc, tôi thấy anh lặng người, ánh mắt xa xăm như đang giấu điều gì đó. Tôi không dám nghĩ nhiều, chỉ biết lao vào hành trình tìm con như một kẻ mộng du.

Đến năm thứ mười, phép màu cuối cùng cũng xuất hiện. Tôi mang thai, không phải một mà là ba đứa trẻ. Ba sinh linh bé nhỏ chính là niềm hạnh phúc tôi chưa từng dám mơ tới. Tôi r:un r:ẩy gọi cho anh, giọng nghẹn ngào báo tin. Đầu dây bên kia anh chỉ ậm ừ, bảo đang bận việc rồi vội vàng cúp máy. Tôi nghĩ có lẽ anh cũng quá xúc động, chỉ là không giỏi thể hiện.

Nhưng rồi mọi thứ sụp đổ. Một ngày, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của anh với một người bạn ở quê. Giọng người kia ngập ngừng nhưng vẫn đủ rõ ràng để tôi nghe thấy từng chữ một:

“Con trai mày được sáu tháng rồi, mày định giấu vợ đến bao giờ?”

Tim tôi như ngừng đập. Tôi không muốn tin vào tai mình nhưng sự thật không cho tôi con đường nào để trốn tránh. Tôi lặng lẽ tìm hiểu và mọi chuyện hiện ra rõ ràng như nh-át da-o cứ-a vào tim. Anh đã có con riêng với một người phụ nữ khác ở quê. Đứa bé đã sáu tháng tuổi, nghĩa là khi tôi vẫn đang vất vả chạy chữa, vẫn đang nuôi hy vọng về một mái ấm trọn vẹn thì anh đã phản bội tôi từ lâu.

Ngày tôi lên bàn cấy phôi anh không có mặt, tôi quyết định làm mẹ đơn thân vì không muốn từ bỏ những đứa con mà tôi đã khao khát suốt mười năm. Tôi nằm đó, cô độc giữa phòng thủ thuật lạnh lẽo, nước mắt cứ thế chảy ngược vào trong. Tôi tự nhủ, thôi thì mình sẽ làm mẹ dù không có anh.

Năm năm sau, tôi tình cờ gặp lại anh trong một quán cà phê nhỏ. Tôi giờ là mẹ của ba đứa trẻ – hai trai, một gái – những thiên thần mà tôi đã đánh đổi tất cả để có được. Cuộc sống của tôi không dễ dàng, nhưng tôi đã vượt qua, đã mạnh mẽ hơn bất cứ lúc nào.

Còn anh, tôi suýt không nhận ra. Người đàn ông từng là chồng tôi giờ đây đã tiều tụy, tóc điểm bạc, ánh mắt chất đầy những nỗi niềm không nói thành lời. Người phụ nữ kia đã rời bỏ anh, mang theo đứa con của họ. Anh sống một mình, làm công việc lặt vặt, chẳng còn chút dáng vẻ tự tin ngày trước.

Anh nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút hối hận. Giọng anh trầm thấp, khẽ hỏi:

“Em sống tốt chứ?”

Tôi nhìn anh, khẽ mỉm cười rồi gật đầu. Tôi không trách, cũng không hận. Chỉ là, cuộc sống của anh giờ đây với tôi chẳng còn liên quan gì nữa. Tôi đã tìm được hạnh phúc của riêng mình đó là ở bên những đứa con – điều mà mười năm trước tôi từng nghĩ chỉ có thể có được khi có anh.

Chia sẻ bài viết:

Theo Tạp chí Sở hữu trí tuệ Copy link

Link bài gốc

Copy Link
https://sohuutritue.net.vn/10-nam-troi-hiem-muon-vua-co-tia-hy-vong-lam-me-thi-khoc-ngat-khi-phat-hien-chong-co-con-rieng-6-thang-tuoi-d274956.html